Trang chủ / Văn / Miêu tả / Tả về một lần em bị mắc lỗi

Tả về một lần em bị mắc lỗi

Đề bài: Tả về một lần em bị mắc lỗi

Cho đến bây giờ, khi em đã trở thành học sinh lớp 6, em cũng không thể nào quên được về một kỷ niệm hay chính xác hơn là một bài học cho em năm em học lớp 4. Đó là một lần em mắc lỗi.

Vào kỳ nghỉ hè năm em học lớp 4, em đã làm một chuyện khiến mẹ em phải buồn vì em, sau lần đó, khi đã nhận được ra lỗi lầm của mình em cũng xin hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ khiến mẹ em phải buồn vì em thêm nữa. Đó là một ngày vào giữa kỳ nghỉ hè, trời nắng rất to, hôm ấy bạn Lan là bạn học cùng lớp của em muốn rủ em đến nhà bạn ấy rồi hai đứa sẽ cùng nhau đi ra vườn trẻ chơi rồi chiều về, vì bố mẹ bạn ấy đã đi công tác hết, chỉ có bạn ấy với anh trai mà anh trai đã đi học nên bạn ấy muốn rủ em đi. Thực ra thì em cũng rất muốn đi chơi với bạn ấy nhưng em sợ mẹ sẽ không cho em đi. Vì thế em đã quyết định sẽ không nói với mẹ và sẽ chỉ đi chơi một lát trước khi mẹ về nên mẹ em chắc sẽ không biết đâu. Trưa hôm ấy, sau khi mẹ em đi làm về và nghỉ ngơi, thì tầm 2 giờ kém là mẹ em đến công ty, em gọi điện cho Lan bảo bạn qua nhà đón em rồi chỉ đi chơi đến tầm 4 giờ rồi về vì mẹ em sẽ về nhà lúc 5 giờ chiều. Thế rồi, em cũng khóa cửa nhà rồi cùng Lan đi chơi. Hôm ấy chúng em đi chơi vui lắm, mỗi tội trời chỉ nắng to nhưng 2 đứa chúng em vẫn cảm thấy rất vui.

Thế nhưng, cũng vì mải chơi quá mà em đã quên mất thời gian, đến khi chúng em nhìn giờ thì đã là 5 giờ kém. Lan nhanh chóng chở em về nhà nhưng mẹ em đã đứng và đợi em ở trước cửa nhà. Khi thấy em đi từ ngoài ngõ vào mẹ em đã chạy ra và hỏi em đã đi đâu mà không nói với mẹ câu nào và mẹ đã mắng em một trận. Lúc ấy em chỉ nghĩ rằng, tại sao bạn Lan đi chơi được còn em thì không đi chơi được, nên em đã nhất quyết không xin lỗi mẹ và chạy lên trên phòng. Bây giờ khi em nghĩ lại em thấy mình thật là trẻ con và sao có thể hư đến thế.

Cả buổi ngày hôm ấy mẹ đã không nói với em một lời nào cả. Đến buổi tối hôm ấy, em ờ lì trên phòng, nhưng em lại để quên sách vở ở dưới nhà nên em phải chạy xuống lấy. Lúc ấy em có đi qua phòng bố mẹ và đã nghe thấy bố mẹ em nói chuyện của em. Lúc ấy, em đã thấy mẹ em khóc rất nhiều vì em đã không chịu nói mọi chuyện với mẹ, rằng mẹ đã rất lo lắng vì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra với em. Và cũng chính lúc đó, em đã cảm thấy rất hối hận. Em cảm thấy mình thật là một đứa trẻ không ngoan vì đã không xin phép mẹ khi đi chơi, vì em đã nói dối mẹ và còn làm mẹ phải khóc vì em. Lúc ấy em đã chạy ngay đến, em vừa khóc vừa xin lỗi mẹ rằng em đã biết việc mình làm là sai, rằng em đã làm bố mẹ phải phiền lòng vì mình.

Lúc ấy mẹ em chỉ ôm em vào lòng, xoa đầu em và bảo em rằng, mẹ mắng em không phải vì mẹ giận em mà mẹ rất lo cho em. Vì em đã tự ý đi mà không xin phép mẹ và mẹ cũng đã rất lo lắng cho sức khỏe của em nữa. Ngay từ hôm ấy em đã tự hứa với lòng mình từ nay trở đi sẽ cố gắng để không làm mẹ phải buồn vì em. Khi đi đâu em sẽ đều xin phép bố mẹ vì bố mẹ sẽ biết đâu là việc cần thiết và tốt nhất cho em. Đây cũng sẽ là bài học để em không bao giờ có thể quên được một lần mình mắc lỗi và em sẽ phải cố gắng để không bao giờ mắc phải lỗi lầm như vậy nữa.

tracnghiem.hochoi.net - Trắc Nghiệm Vui

Có thể sử dụng ctrl + F để copy code nhanh hơn nhé!

Chủ bút: Học Hỏi NetWork

Học Hỏi NetWork | Kho tàng kiến thức cho các bạn.

Trả lời