Trang chủ / Văn / Văn THPT / Quan điểm của anh(chị) về tình yêu, trách nhiệm của tuổi trẻ trong tình yêu

Quan điểm của anh(chị) về tình yêu, trách nhiệm của tuổi trẻ trong tình yêu

(HOCHOI.NET) Đề Bài : Quan điểm của anh(chị) về tình yêu, trách nhiệm của tuổi trẻ trong tình yêu

Bài Làm

YÊU LÀ BIẾT SỐNG ĐẸP HƠN

Tình yêu vẫn luôn là vấn đề của muôn đời, từ ngàn xưa cho tới mai sau này. Có lẽ, nhịp đập con tim vẫn cứ bồi hồi hay xao xuyến, khắc khoải hay thao thức… trước tiếng gõ cửa tình yêu. Thế nhưng, những quan niệm, những cách ứng xử trong tình yêu chắc chắn cũng sẽ có những đổi thay đi theo từng thời đại. Nhất là trong bối cảnh cuộc sống xã hội hiện nay, có quá nhiều điều cần phải đem ra bàn luận, suy ngẫm về tình yêu cũng như trách nhiệm của tuổi trẻ trong tình yêu.

So với những thế hệ trước đây, nam nữ thời hiện đại đều đã có được sự bình đẳng, sự tự do trong tình yêu. Đã xa rồi cái cảnh “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, cũng không còn bị trói buộc bởi những hủ tục khắt khe của xã hội xưa. Hầu hết mọi người trong chúng ta giờ đây đều được quyền tự do lựa chọn, kiếm tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Không còn phải chứng kiến nhiều những nỗi đau khổ của đôi lứa yêu nhau tha thiết, khi mà không được thành vợ thành chồng chỉ bởi sự cách biệt về tài sản, tầng lớp. Phụ nữ giờ đây cũng không còn phải nếm trải nỗi thống khổ vì thân phận lệ thuộc:

Thân em như tấm lụa đào

Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai

Hay như:

Em thương anh cũng muốn kết nghĩa giao hoà

Sợ mẹ bằng biển, sợ cha bằng trời

Thời nay, nếu tình yêu trong hôn nhân không còn thì họ vẫn có thể chia tay và đi tìm cho mình một hạnh phúc mới. Không còn phải gánh chịu “búa rìu dư luận” nghiệt ngã như thời xưa.

Nứa trôi sông không dập thì gãy

Gái chồng rẫy không chứng nọ cũng tật kia…

Thế nhưng, cũng chính là môi trường của cuộc sống hiện đại ngày nay đã làm nảy sinh ra không ít quan niệm lệch lạc cùng với nhiều hiện tượng không đẹp trong tình yêu. Có vẻ như câu chuyện đến và đi trong tình yêu giờ đây đang có chiều hướng ngày càng dễ dãi hơn. Có không ít bạn trẻ thời nay thay đổi người yêu nhiều như thay áo. Và cũng không ít bạn trẻ chỉ yêu theo trào lưu như: trong lớp mình, trong trường mình mọi người đều có đôi, có cặp thì mình cũng vậy cho khỏi “lạc hậu” với các bạn.

Bên cạnh đó, việc chinh phục đối tượng khác đang được nhiều người xem như là một chiến tích. Càng nhiều “chiến công”, càng nhiều “huy chương” thì càng tự hào về tài cầm cưa của mình! Cũng không hiếm người đã tự biến tình yêu thành những phương tiện để thoả mãn được nhu cầu ăn chơi, hưởng lạc của bản thân. Thậm chí là dễ dàng sống thử cuộc sống như vợ chồng trước hôn nhân.

Kết quả hay gặp của những cuộc tình như thế thường nhanh chóng tan vỡ, và để lại sau đó là những nỗi chán chường, sự thất vọng, thâm chí là sự hận thù lẫn nhau. Điều đáng buồn nhất ở nhiều bạn trẻ hiện nay là cách ứng xử không đẹp khi tình yêu tan vỡ, hoặc không được đáp lại: nhẹ nhàng thì bôi xấu nhau, lăng mạ nhau. Còn nặng hơn thì có thể là những cuộc “nói chuyện” bằng chân, bằng tay. Thậm chí có những người đang tâm huỷ hoại đi hình hài người yêu bằng acid, cướp đi cả sinh mệnh của họ.

Đối với tôi, cho dù có giải thích thế nào đi nữa thì những việc làm đó hoàn toàn không thể là những hành động bắt nguồn từ tình yêu, không thể vì yêu quá mà gây ra những hành động mù quáng như vậy. Bởi vì, nếu là tình yêu thực sự thì sẽ không bao giờ chung sống, hay có những thói vị kỉ, sự tàn nhẫn như vậy.

Trái lại, tình yêu thật sự sẽ luôn gắn liền với lòng thuỷ chung, lòng vị tha và đức hi sinh. Tình yêu phải là điều có thể khiến con người hướng đến những hành động cao đẹp. Nó sẽ là nguồn sức mạnh kì diệu, là sức mạnh giúp mỗi người có khả năng vượt qua khó khăn, vượt qua thử thách trên đường đời đầy trông gai, vấp ngã. Tôi vẫn nhớ những câu ca xưa:

“Muối ba năm muối đương còn mặn

Gừng chín tháng gừng hãy còn cay

Đôi ta tình nặng nghĩa dày

Có xa nhau đi nữa ba vạn sáu ngàn ngày mới xa”.

Vẫn nhớ mãi một câu chuyện có thật về chàng trai miền biển năm ấy, a tới bệnh viện chăm sóc người thân. Tại đây, a đã tình cờ gặp một cô gái đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, từ đó a đã đem lòng thương yêu cô. Vượt qua được sự phản đối gay gắt của gia đình, vượt qua được sự mặc cảm của cô gái để anh có thể trở thành người bạn đời ân cần, thủy chung. Anh và chị cứ vậy nên vợ nên chồng, họ chăm lo cho nhau và sống một cuộc sống hạnh phúc bất chấp tất cả những nhọc nhằn, những gian khó của cuộc sống.

Vậy đó, tình yêu không chỉ là sự đắm say, nồng nàn, hay nỗi nhớ nhung da diết. Mà trước hết mỗi người chúng ta phải biết sống và có trách nhiệm với chính mình, với chính người mình yêu. Tại ngôi trường tôi đã từng theo học, các thế hệ đàn em lứa sau vẫn lưu truyền một “huyền thoại” về tình yêu của một anh chị khóa trên. Cả anh và chị đều là những học sinh sống trong khu nội trú của trường. Năm anh học lớp 12, chị mới bước chân vào lớp 10. Xung quanh ai cũng chỉ thấy anh quan tâm, chăm sóc chị như một người a trai đối với cô em gái bé bỏng. Không hề có hò hẹn, không hề có cặp kè như những cặp đôi khác.

Rồi a vào đại học, nhưng vẫn thường xuyên quay trở về trường thăm các em, giúp đỡ mọi người từ học hành cho đến những việc nhỏ khác như treo lại một cái giá sách, hay đóng lại cái mắc áo… Ngày mà chị có kết quả đậu đại học, ngày đó anh mới dám trao cho chị cuốn nhật kí của mình ba năm qua. Anh viết từ ngay khoảnh khắc trái tim biết bồi hồi, xao xuyến, loạn nhịp trước gương mặt ngơ ngác của cô bé lớp 10 năm ấy. Ghi lại biết bao lần anh đã phải kìm giữ lòng mình, kìm giữ tình cảm ấy, không dám thổ lộ tình yêu mãnh liệt đó để có thể giữ cho cô bé ấy những tháng ngày hồn nhiên, êm đềm trôi qua của tuổi học trò…

Chính tôi còn thấy, mình chỉ được nghe kể qua thôi đã thấy xúc động, và cảm phục rồi. Vậy thì người con gái trong cuộc ấy không biết sẽ hạnh phúc đến nhường nào khi được trao, được nhận một tình yêu lớn lao như thế. Họ cũng chính là những con người biết nâng niu, và biết trân trọng tình yêu.

Đôi khi tình yêu không được như ý muốn, không được đáp lại, hay tan vỡ chỉ vì một lí do nào đó. Cho dù lý do ấy có lớn, hay nhỏ đi chăng nữa thì ai cũng đều phải có trách nhiệm gìn giữ vẻ đẹp của thứ tình cảm thiêng liêng này. Chắc hẳn trong mỗi chúng ta ai cũng còn nhớ chàng trai trong bài thơ tình đã trở thành huyền thoại: Tôi yêu em – nhà văn Pu-skin: tâm hồn chàng trai ấy bị giằng xé bởi biết bao cảm xúc trái ngược, lẫn lộn của mối tình đơn phương ấy. Khi thì lặng lẽ, âm thầm, lúc thì hậm hực lòng ghen, lúc chân thành đằm thắm…

Vậy mà cũng chính chàng trai ấy đã tự nguyện từ bỏ tình yêu ấy vì tôn trọng sự thanh thản, sự bình yên trong tâm hồn của người con gái mà chàng yêu thương. Anh đã từ biệt cô cùng lời chúc phúc “Cầu em được người tình như tôi đã yêu em”. Trong cuộc sống này, vẫn có biết bao đôi lứa không thể thành chồng thành vợ mà vẫn có thể là bạn hoặc nhớ tới nhau với những kỉ niệm đẹp đã qua.

Họ đã có thể vượt lên trên nỗi đau khổ, nỗi thất vọng của bản thân mình để không làm tổn thương tới người khác, để không xúc phạm tình yêu đó. Bố tôi cũng có một người bạn thân từ thuở nhỏ, bác ấy từng yêu một cô gái học cùng trường đại học, tuy nhiên cô ấy lại trao tình yêu cho một người con trai khác. Mấy năm liền bác vẫn kiên trì theo đuổi, rồi, để rồi thất vọng, nhận về chỉ là đau khổ nhưng không một lời oán trách, hay giận hờn người con gái ấy cho dù tình cảm chân thành chẳng hề được đáp lại. Giờ đây, khi mỗi người đều đã có gia đình riêng, bác vẫn thường quan tâm một cách thầm lặng tới cuộc sống của cô, bác lặng lẽ giúp đỡ khi cô đau ốm, hoạn nạn.

49 tuổi, cô qua đời bởi một căn bệnh nan y, khi đó bác đang công tác xa chẳng kịp tiễn đưa. Ngày bác cùng bố tôi tới nghĩa trang viếng mộ cô, đốt trên mộ cô tờ giấy cùng những dòng chữ đã chuyển màu ố vàng từ ba mươi năm trước: “Người mà mình yêu thương, sẽ mãi mãi vẫn yêu thương”… Tôi nghĩ, chính nhờ những con người như vậy đã tôn vinh được những giá trị của một tình yêu thật sự giữa cuộc đời.

Mỗi một thời đại, chúng lại có thêm hoặc bớt đi những tiêu chí đánh giá, định giá khác nhau về con người và cuộc sống. Thế nhưng riêng đối với tình yêu, có lẽ những tiêu chuẫn vẫn mãi là một hằng số không đổi. Con đường để đi đến với tình yêu trải qua muôn màu muôn vẻ với nhiều cung bậc cảm xúc tình yêu từ niềm vui, niềm hạnh phúc cho đến những nỗi xót xa, đau khổ, hay tiếc nuối. Song tình cảm ấy, đó mãi mãi là một món quà vô giá mà cuộc sống đã trao cho mỗi chúng ta. Và tất nhiên, điều đó sẽ còn tuỳ thuộc vào cách mỗi người chúng ta nhìn nhận, cách trao đi và cách nhận nó. Còn đối với tôi, yêu là phải biết sống đẹp hơn…

Bình Luận

comments

tracnghiem.hochoi.net - Trắc Nghiệm Vui

Có thể sử dụng ctrl + F để copy code nhanh hơn nhé!

Chủ bút: Học Hỏi NetWork

Học Hỏi NetWork | Kho tàng kiến thức cho các bạn.

Trả lời